29 tháng 10 2015

X41. Nét Buồn Thu

<D.93~Những Vần Thu Cảm>
--- 
"... Quê nghèo manh áo cơ hàn quá
Cố vượt qua cơn nghẹn thắt long! ..."



NÉT BUỒN THU

Một chút trễ tràng buổi hửng đông
Màn đêm lịm tắt, sắc dương hồng
Màu mây chuyển đổi nền xanh thẳm
Hướng gió xoay dần ngọn mát trong
Nỗi nhớ khắc ghi ngày lỡ vận
Niềm mong khơi dậy bóng ngoài song
Quê nghèo manh áo cơ hàn quá
Cố vượt qua cơn nghẹn thắt lòng!

Nguyễn Đắc Thắng
20151027

---o0o--- 
  
★ Bài xướng của Thanh Hoà

SÁNG THU

Thức dậy bàng hoàng ngắm rạng đông
Vàng tươi tím đỏ trắng pha hồng
Lá thôi thắm điểm con đường mộng
Trời vẫn đền bù buổi sáng trong
Thoáng chốc mặt trời vơi loé nắng
Không lâu làn gió vội qua song
Chiều đi nhè nhẹ gây thương nhớ
Mỗi một ngày trôi mỗi lạnh lòng.

Thanh Hoà
26/10/2015

---o0o--- 
  
★ Các bài họa của nhóm Hoàng Gia

1. MÙA THU NĂM ẤY

Nhớ buổi vai kề xuống phố đông
Áo xinh, tóc mượt kết nơ hồng
Nàng luôn tô lại làn môi thắm
Thuyền đã xuôi về bến nước trong
Đèn sáng lung linh giăng khắp ngõ
Trăng khuya chênh chếch chiếu ngoài song
Mùa thu năm ấy tình son sắt
Ly rượu giao bôi thật ấm lòng.

Như Thu
---  

2. NÉT BUỒN MÙA THU

Con mưa phùn phủ xuống hừng đông
Ánh nắng phôi pha dịu sắc hồng
Gió thốc tung bay chùm lá úa
Mây vương lơ lửng khoảnh trời trong
Nhớ người mong đợi bên khung cửa
Thương kẻ trông chờ cạnh chấn song
Một kiếp tha hương sầu lữ thứ
Dừng đây, nhớ chuyện cũ…se lòng !

Trịnh Cơ (Paris)
26/10/2015 
--- 

3. THU

Cuối thu mà cứ tưởng sang đông
Hơi lạnh làm tê tái má hồng
Hoa lá tiêu điều thôi rực rỡ
Bầu trời vẩn đục hết xanh trong
Mưa rơi rả rích bên khung cửa
Gió thổi rì rào cạnh liếp song
Thời tiết bốn mùa luôn chuyển đổi
Âm thầm gía buốt thấm vào lòng!

Suối Kiết NS
---   

4. VÀO XUÂN

Trời đã vào xuân thay tiểt đông
Vườn ai vừa nở đóa hoa hồng
Đỏ tươi nổi bật trên cành biếc
Rực rỡ phô bày dưới nắng trong
Môt chú bướm vàng bay chấp chới
Đôi con ong tím đậu song song
Ôi chao ! Năm mới đang về tới
Hạnh phúc xôn xao ngập cả lòng.

Phương Hà

92. Tiễn Bạn Lần Cuối

<D.92~Sinh Hoạt Tiễn Biệt>
--- 
"... Cuộc đời ngắn ngủi và vô nghĩa
Mới đó mà nay đã mất nhau! ..."



TIỄN BẠN LẦN CUỐI

Giã biệt người đi buổi sớm thu
Nặng nề tâm sự bóng cao su
Cây xanh khóc tiễn rơi nghìn lá
Đất đỏ chôn vùi khoá nỗi đau
Cát bụi hoà tan vào cát bụi
Lo ưu gửi lại trả lo ưu
Cuộc đời tất cả đều vô nghĩa
Gá chút tình vương để nhớ nhau.

Nguyễn Đắc Thắng
20151026

------------
★ Bài xướng của Phương Hà

TIỄN BẠN LẦN CUỐI

Đưa tiễn bạn đi một sớm thu
Giữa rừng trùng điệp tán cao su
Đường trần trải nghiệm bao cay đắng
Đất lạnh chôn vùi hết đớn đau
Ứa lệ ngậm ngùi khi bái biệt
Não lòng nghèn nghẹn lúc phân ưu
Cuộc đời ngắn ngủi và vô nghĩa
Mới đó mà nay đã mất nhau!

Phương Hà
(22/10/2015)
* Người bạn vừa mất của Phương Hà học ngành Thủy-Lâm, một đời gắn bó với rừng. Khi mất, bạn được chôn giữa cánh rừng cao su bạt ngàn ở cuối tỉnh Bình Dương. 

------------
★ Bài họa của Song Quang

TIỄN BẠN LẦN CUỐI

Tiển bạn ngày đi buổi sáng Thu
Cảnh rừng bát ngát những cành su
Ngàn cây lặng lẻ ngưng dòng chảy 
Muôn cỏ gục đầu tỏ dấu đau
Một nhánh hoa nầy xin phúng viếng
Mấy lời nghèn nghẹn thốt "phân ưu"
Hôm nay tiển chị về Tiên cảnh
Chẳng biết ai người nhớ đến nhau ??

SONG QUANG

-------------
★ Bài họa của Đỗ Chiêu Đức

TIỄN BIỆT LÀ BIỀN BIỆT

Đưa nhau hôm ấy buổi tàn thu
Đen bạc tình không đáng "nửa su"
Biền biệt người đi tìm lạc thú
Ngậm ngùi kẻ ở ủ niềm đau
Đâu ngờ tiễn biệt là biền biệt
Nào biết tâm ưu sẽ vĩnh ưu!
Thói tục sanh ly rồi tử biệt
Sao lòng cứ mãi luyến lưu nhau?!

Đỗ Chiêu Đức

25 tháng 10 2015

X40. Cảm Thu

<D.91~Những Vần Thu Cảm>
---
"... Chẳng hẹn, thu vàng qua trước ngõ
Chưa mong, lá úa rụng bên đồi! ..."




* Lời giới thiệu
Ở Việt Nam, hiện nay là hạ tuần Tháng Mười thuộc về mùa Đông, nhưng ở Tiểu bang Massachusetts (Mỹ) nơi tác giả Thy Lệ Trang sinh sống lại là Mùa Thu. Chính vì vậy mà chủ đề này có hai cách cảm thụ khác nhau: một là Cảm Thu và hai là Cảm Đông. Điều này làm phong phú thêm cho chủ đề. Kính mời quý vị cùng thưởng thức
--- 

CẢM ĐÔNG

Chút lạnh se se đã điểm rồi
Vầng mây lãng đãng vẫn trôi trôi
Thu đi báo hiệu mùa thay tiết
Đông đến buồn giăng tuyết phủ đồi
Bảo loạn quay cuồng đe khí sắc
Men nồng nốc cạn cháy bờ môi
Khi đời nén ép vòng kềm toả
Sức bật vô cùng lắp khoảng vơi!

Nguyễn Đắc Thắng
20151024

---o0o--- 
 
& Bài xướng của Thy Lệ Trang

CẢM THU

Những ngày nắng ấm đã xa rồi
Đây đó chập chùng mây tím trôi
Chẳng hẹn... thu vàng qua trước ngõ
Chưa mong... lá úa rụng bên đồi!
Bâng khuâng mưa bụi cay nồng mắt
Tê tái gió sầu lạnh buốt môi
Bỡ ngỡ nai rừng về bước nhẹ
Trên hồ gờn gợn bóng trăng vơi!

Thy Lệ Trang

---o0o--- 
 
& Các bài hoạ của nhóm Hoàng Gia

1. CẢM HOÀI

Một thời thơ mộng đã qua rồi
Luyến tiếc tháng ngày cứ mãi trôi
Hoài bão, ước mơ ...theo cánh gió
Đường tên, vó ngựa...khuất lưng đồi
Đắng cay, chua xót hằn đuôi mắt
Thất vọng, bẽ bàng xệ khóe môi
May vẫn còn nhau làm lẽ sống
Nên bao u uất cũng dần vơi.

Phương Hà
---- 

2. BAO GIỜ?

Đã biết Trời kia định đoạt rồi
Đời ta nào khác lục bình trôi !
Khi lên, khi xuống theo dòng nước
Lúc ngã, lúc nghiêng với núi đồi
Chật vật cháo rau càng xót dạ
Khát khao cơm áo cũng mềm môi
Bao giờ giã biệt ngày đen tối ?
Hạnh phúc cuối cùng sẽ chẳng vơi

Thục Nguyên
---  

3. THU TÀN

Ngày dài tươi đẹp đã đi rồi
Sóng gợn lăn tăn cánh lá trôi
Nắng biếc mau rời bên bến nước
Mây lam vội phủ giữa chân đồi
Mùa qua tàn úa bao mầu sắc
Năm lại phai nhoà những nét môi
Đông tới tràn đầy bông tuyết trắng
Lòng tê tái lạnh nhớ khôn vơi !

Thanh Hòa
--- 

4. TÌNH THU

Ngõ trước nàng thu đã đến rồi
Trên không sợi nắng lững lờ trôi
Hươu nai thơ thẩn bên bờ suối
Thiếu nữ tung tăng cạnh mé đồi
Lá đổ vàng bay vương mái tóc
Chiều loang tím rụng chạm làn môi
Nhạc trời réo rắt êm như mộng
Rượu dưới trăng mờ nhấp chẳng vơi

Phan Ngọc (Motthoi)
Oct-20-2015
---- 

5. CUỐI THU

Cuối thu người cũng đã đi rồi
Buồn bã tôi về ngắm nước trôi
Gió buốt thổi choàng qua góc núi
Mưa dầm dâng ngập cả chân đồi
Hàng cây hiu hắt tàn phai sắc
Tượng đá nhạt nhòa tê tái môi
Ảm đạm mây trời màu xám ngắt
Nhớ thương tình cũ mãi không vơi !

Suối Kiết NS
--- 

6. RAY RỨT

Nuối tiếc mà chi cũng muộn rồi!
Con thuyền xuôi bến hững hờ trôi
Ánh trăng chiếu sáng bên song cửa
Lữ khách lang thang khắp núi đồi
Đêm vắng nhớ thương… buồn số phận
Dạ sầu tơ tưởng… nhạt làn môi
Mấy thu cách biệt lòng vương vấn
Ray rứt nỗi niềm lệ chẳng vơi!

Như Thu
---  

7. ĐÔNG SANG

Thu tàn, giá lạnh đã sang rồi
Bảo tố khắp trời, mây xám trôi
Gió lốc bay nhà, thêm lở núi
Ruộng vườn đầy nước, phá hư đồi
Cơm thiu, gạo mốc, đành im miệng
Bụng đói, ruột cào, chẳng hở môi
Mong đợi Noel, nhờ cứu rỗi
Bao lần đón Chúa, khổ nào vơi...

Người Nay (Thanh Trương)
--- 

8. TÌNH THU*

Cuộc tình thu muộn đã xưa rồi
Trân quý dư âm chẳng bỏ trôi
Đợi mãi chiều chiều nằm mép suối
Rồi chờ nắng sớm dạo quanh đồi
Cầm tay sung sướng hồng đôi má
Nhắm mắt say sưa dại cặp môi
Nhớ lại thời kỳ yêu đắm đuối
Làm tim loạn đập hồn chơi vơi!

LĐK (Lê Đình Kỷ)
Oct.21,2015
*Mùa thu của cuộc đời
--- 

9. CHỢT THOÁNG THU ĐI

Se sắt vàng phai chuyển tiết rồi
Thu qua nhẹ thoảng tựa mây trôi
Sương mù giăng phủ trùm nương bãi
Gió lạnh vờn lau quét núi đồi
Vết cỗi loang in hình úa héo
Dấu cằn đã vẽ nét đầy vơi
Nhìn ai chợt nhớ, hồn ngơ ngẩn…
Phải đốm than hồng hay đóa môi?

Cao Bồi Già
22-10-2015 
--- 



10. TIẾC NUỐI

Bốn chục năm qua vụt mất rồi
Trời thu nhẹ thoảng áng mây trôi
Thương con nước nhỏ bên bờ suối
Nhớ cánh chim non cạnh dốc đồi
Đây cảnh vườn xưa làm xót dạ
Kìa gian nhà cũ khiến cay môi
Tìm đâu kỷ niệm ngày thơ ấu
Cùng uống, mời nhau cốc nước vơi.

Trịnh Cơ (Paris)
22/10/2015
---- 

11. DẪU SANG ĐÔNG

Trời dẫu âm u trở lạnh rồi
Mà dòng sông vẫn nhẹ nhàng trôi
Vuông khăn hẹn vội vương ngoài dậu
Tiếng sáo chờ mau vọng cuối đồi
Nay được vuông tròn tươi khóe hạnh
Càng thêm viên mãn ấm bờ môi
Tơ trời trắng xóa buông khe khẽ
Ướp hửng men tình chén lệ vơi !

Phan Tự Trí
22/10/2015
--- 

12. THU NGẪM

Thiều quang chín chục cuối thu rồi
Đã thấy đôi ngày mây xám trôi
Đất mến bưởi thơm ngời xóm mạc
Trời thương bắp mẩy rạng nương đồi
Tình người hồng cốm bày dâng lễ
Duyên phận trầu cau cưới đỏ môi
Tiếc nuối nỗi mình sinh thưở ấy
Cuộc đời cơm bữa chỉ lưng vơi!

Trần Như Tùng
---  

13. CẢNH THU

Hồng sen hết nhựa lụi tàn rồi
Thu đến, thay màu, cảnh sắc trôi
Gió lạnh vờn reo xanh bãi mía
Mùa sim chín mọng tím lưng đồi
Cúc vàng rực rỡ say đôi mắt
Nắng nhạt hanh hao nẻ cặp môi
Trời đất giao mùa xao xuyến lạ
Nao lòng cảm nhận nỗi chơi vơi.

Đoàn Đình Sáng
22-10-2015
---  

14. CẢM THU

Vườn Cúc mùa sáng nụ hé rồi
Trời xanh mây trắng nhẹ nhàng trôi
Tơ vàng nắng trải tươi đồng lúa
Cánh gió may buông thoảng rặng đồi
Vần bút ý dâng trào sóng mắt
Rượu nồng men dậy ửng làn môi
Trăng nghiêng lồng bóng trên hồ biếc
Tóc liễu chờ sương thả giọt vơi...

Xuân Trường
23-10-2015 
---  

15. CẢM ĐÔNG

Tiết đổi, thu qua đông đến rồi
Tầng cao mây xám lững lờ trôi
Chiều nghiêng gió buốt lùa khung cửa
Bóng xế mưa sa hắt dưới đồi
Nhìn cảnh lòng buồn cay khóe mắt
Trông trời dạ xót mặn làn môi
Thương ai nhung nhớ bao năm tháng
Cứ ngỡ thời gian... Sầu chẳng vơi.

Trần Văn Hạng
----- 

16. CẢM LỤY

Kẻ ở người đi chuyện chẳng rồi
Dòng đời vẫn mãi lướt nhanh trôi
Thời gian tựa bóng câu qua cửa
Thế sự như mây áng khuất đồi
Tình nghĩa mất còn theo ánh mắt
Buồn vui ẩn hiện đọng vành môi
Thương mình nghĩ đến bao hoàn cảnh
Ngẫm lại còn đầy ý chẳng vơi

Hải Rừng
23/10/2015
---  

17. THU NHỚ

Những áng mây xanh khuất nẻo rồi
Trời chiều tím ngắt thẫn thờ trôi
Lưa thưa lá đổ vàng con suối
Lất phất hoa rơi bạc cánh đồi
Dõi mắt nhìn quê mơ dáng ngọc
Đưa tay chấm lệ ngỡ bờ môi
Đêm Thu gió lạnh lùa nhung nhớ
Lữ khách hoà hồn bóng nguyệt vơi

Bửu Tùng
23/10/2015
---  

18. CHIỀU MUỘN

Ngóng mãi trời xa nhạn lảng rồi
Thu tàn buông nốt sắc buồn trôi
Vàng hoe nắng rụng đầy hiên ngõ
Tím ngắt mây giăng kín núi đồi
Chuốc rượu đong sầu trơ đáy cốc
Mong người cắn tủi nát bờ môi
Hàn sương tê tái vương chiều muộn
Bình cạn sao lòng nhớ chửa vơi?

Nguyễn Gia Khanh