08 tháng 5 2015

X04. Tiếng Đêm

D.06~Thời Tiết Ngày Đêm>

 
TIẾNG ĐÊM 

Đêm tiếp hoàng hôn gọi gió ngàn
Từ miền vô định thổi miên man
Phố phường trở lạnh đường khuya vắng
Lối ngõ buồn thiu ánh điện vàng
Nhân ảnh chập chờn hồn lạc lõng
Nỗi lòng u uất bước lang thang
Con thuyền viễn xứ không quay lại
Để bến thầm đau phận lỡ làng!

Nguyễn Đắc Thắng
2014

---o0o--- 

* Các bài họa trên facebook 

1. NƠI BẢN XA

Cong lưng trỉa bắp ở trên ngàn
Đồi núi trập trùng gió mát man
Thôn bản xa xôi đường quạnh vắng
Nương ngô xanh mướt lúa hoe vàng
Nhởn nhơ thú chạy vòng trên lõng*
Khúc khích bé cười dưới bậc thang
Thất bát được mùa đời vẫn thế
Bình yên thanh tịnh chốn buôn làng!

Xuân Phương
7-5-2015
*lõng: lối đi quen thuộc của thú rừng
---  

2. GÓT PHIÊU DU

Đứng giữa đồi cao ngắm thượng ngàn,
Làn da gió khẻ vuốt mơn man.
Chân trời khéo vẽ vầng mây tím.
Triền núi vụng tô đốm nắng vàng.
Bỗng thấy lòng ngây chùng lạc lõng,
Chợt mơ hồn lạc lối thênh thang.
Dừng chân phiêu lãng đôi lần nhớ,
Đứng ngẩn vời trông bóng xóm làng.

Nhatthuyh
--- 

3. NHỚ QUÊ

Một thuở xa xưa sống giữa ngàn
Chiều về giăng mắc nhớ miên man
Thương trăng quê cũ già gầy cỗi
Chạnh nắng nơi đây héo úa vàng
Rừng thẳm bao la đi mỏi mệt
Thôn buồn quạnh quẽ bước lang thang
Xa quê mới hiểu chiều đông lạnh!
Khắc khoải thâu canh nhớ xóm làng…

Điều Giản Dị
07/5/2015
--- 

4. QUÊN

Chênh chao đêm với ánh trăng ngàn
Heo hút đầu hè ngọn gió man
Lướt giữa màn sương tranh tối sáng
Trôi theo sóng nước bóng xanh vàng
Nhạt nhòa nhạc tấu rền cung điệu
Thấp thoáng mây vờn nỗi bậc thang
Mãi đắm chìm trong miền ảo ảnh
Mà quên hơi ấm luỹ tre làng !

Nắng Hỏa Tinh 7/5/2015
--- 

5. PHỐ BIỂN

Dừng chân trên phố ngắm mây ngàn
Gió lộng biển chiều thoảng mát man
Bóng ráng lụi tàn trời tối sẫm
Màn đêm la61p la1nh ánh trăng vàng
Thuyền con quạnh quẽ trôi về bến
Lữ khách thẫn thờ bước xuống thang
Nghe sóng dạt dào tim nhói buốt
Tâm hồn phiêu bạt đến buôn làng.

Phương Nga
08/5/2015 

---o0o---  

* Các bài họa trong Vườn Thơ Thẩn

6. ĐÊM SƠN CƯỚC

Một cánh chim bay khuất núi ngàn
Rừng cây uốn lượn, gió mơn man
Bước chân quấn quít vương tà áo
Đôi mắt long lanh ngập ánh vàng
Hò hẹn đắm say bên suối vắng
Chia tay lưu luyến dưới chân thang
Tiếng khèn da diết còn theo mãi
Xao động ngàn trăng chốn bản làng.

Phương Hà
--- 

7. CANH MÒN

Bao canh mộng lạc với trăng ngàn
Thế sự vô tình đến dã man
Đày đoạ cuộc đời trong uất nghẹn
Vùi chôn số kiếp giữa mơ vàng
Sử kinh một thuở nhiều mây hội
Danh lợi giờ đây mấy bước thang
Cái học bao năm dòng nước chảy
Tâm mòn chết lặng chốn quê làng.

Quên Đi
--- 

8. CHIỀU LÊN CHÙA

Sơn Tự cheo leo núi bạt ngàn
Mùa thu lá úa rụng cơ man
Thông rừng lặng lẽ vùi sương trắng
Mái ngói xanh xao nhuộm ráng vàng
Tiếng mõ kinh chiều lòng tỉnh thức
Đường mây gió sớm bước thênh thang
Mỗi lần chùa viếng hồn bay bổng
Nghe tiếng chuông ngân nhớ xóm làng.

Mailoc
--- 

9. TIẾNG ĐÊM

Đây đỉnh sầu Đông bạt núi ngàn
Trời chiều bảng lảng nghĩ lan man
Đường khuya hun hút khơi niềm nhớ
Ngỏ vắng đìu hiu ngập là vàng.
Em vuốt tóc thề hoen mí mắt
Anh nuôi mộng ảo bước lên thang
Đò ngang tách bền còn ai đợi?
Ngơ ngác trời Tây nhớ bản làng.

Nguyễn Cang
--- 

* Cảm nghĩ về bài thơ : NƠI BẢN XA

Bài thơ nói về con người miền núi chịu thương chịu khó, quanh năm vất vả nhưng rất hồn nhiên vô tư; chỉ bằng 2 từ “cong” và “ khúc khích” cũng đã lột tả hết điều đó. Cảnh vật nơi đây lại càng nên thơ; có nương lúa vàng hoe, có nương ngô xanh mướt; Có thú rừng nhởn nhơ, thật hoang dã! Cảnh và người hòa quyện tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.Và đặc biệt hai câu kết; một lần nữa khẳng định lại cái hồn nhiên vô tư trong trẻo của con người trong khung cảnh thanh bình, yên tĩnh, hoang xơ nơi bản xa.
“Thất bát được mùa đời vẫn thế
Bình yên thanh tịnh chốn buôn làng!”.

Xuân Phương
--- 

* Lời cảm tạ trên facebook


Tôi ở phố chợ nên diễn tả cảnh đêm khuya đi lang thang trên đường phố dưới những ánh đèn vàng buồn thiu mà nhớ về một con thuyền viễn xứ đã ra đi không trở lại. Mời các bạn cùng tháp tùng theo tôi để làm một chuyến dã ngoại thú vị mà các bạn thơ đã tặng chúng ta.

Thú vị trước hết là Cô giáo Xuân Phương sẽ dẫn chúng ta lên rừng ngắm mấy con đường làng vắng vẻ có cả lối đi của thú rừng, có mấy đứa bé bản thượng vô tư cười khúc khích dưới chân thang nhà sàn thơ mộng, thưởng thức cảnh thanh bình của buôn làng, dưới làn gió mát mơn man ...

Một người bạn khác là anh Hoanh Tran sẽ dẫn tiếp và đưa chúng ta lang thang về chốn núi rừng hùng vĩ thỉnh thoảng dừng bước chân phiêu lãng ngắm cảnh đồi cao lộng gió mà nhớ về cái bản làng thân yêu của mình. Bài thơ phảng phất hình ảnh của những nhân vật chính trong những truyện tiểu thuyết lãng mạn của Tư Lực Văn Đoàn.

Càng thú vị hơn khi Nhà giáo Điều Giản Dị đã sẵn sàng dàn trải cái tâm trạng nhớ miên man mỗi lúc chiều về bước lang thang trong làng quê buồn quạnh quẽ giữa rừng thẳm bao la để rồi những chiều đông lạnh kéo thâu đêm nằm thao thức nhớ lại bóng trăng gầy cỗi và tia nắng úa vàng, nhớ thương cái làng quê đã xa của mình. Lời thơ hết sức êm đềm, giản dị mà mênh mang như ánh trăng rằm tỏa sáng cảnh đêm bạt ngàn hoang dã.

Bây giờ chúng ta sẽ theo chân anh Nắng Hỏa Tinh để đi tiếp về cái làng quê êm đềm của Miền Nam sông nước với ánh trăng rọi xuyên màn sương như bức tranh tối sáng chen hòa, có làn gió nhẹ thổi mơn man trên làn sóng nước của dòng sông, quyện theo tiếng nhạc tấu rền vút cao lên từ những mái nhà sàn hiển lộ những bậc thang tình cảm.

Lại thêm một cảm giác bất ngờ và thú vị khác nữa khi từ làng quê Nam Bộ, chúng ta lại theo chân Cô giáo mầm non Phương Nga đi tiếp cuộc hành trình đến một ngôi làng biển khi ráng chiều vừa sắp tắt để nhường lại cho ánh trăng vàng lấp lánh trên mặt biển xa xa. Từ những bậc thang bên bờ biển, người lữ khách nhìn bóng những chiếc thuyền con lạc lõng đang quay về bến đậu mà lòng đau nhói, thả hồn phiêu bạt nhớ về buôn làng của mình.

Chúng ta đã thưởng thức những cảnh đẹp rất đa dạng và khác nhau trên mọi miền đất nước. Thật không ngờ cái bài thơ này lại có một sức sống mạnh mẽ, đa dạng song hành với những tình cảm giản dị nhiều sắc thái và sâu lắng đến như vậy. Xin cảm ơn tất cả những tác giả đã tham gia họa.
MT.



--- 

* Bài nguồn tác của Thầy Nguyễn Hữu Lộc

Cùng Bạn,

Lật bật lại sắp hết tuần, xin gởi đến Bạn một cảm tác của tôi qua bản nhac của Đức Quỳnh cùng một bài tập đọc trong sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư ngày trước.
Lâu, lâu lắm rồi, tôi mới đây tình cờ tình nghe lại được bản nhạc Ba Giờ Khuya, bản nhạc mà từ lâu tôi rất mê của Đức Quỳnh do Trần Văn Trạch diển tả, tôi thích giọng ca trầm ấm, đặc sệt giọng Nam Bộ của TVT. Tôi vội vàng tìm kiếm lời ca và chép xuống gởi đến các bạn để chia sẻ, chắc cũng có nhiều Bạn thích bản nhạc nầy.

BA GIỜ KHUYA

Trời đông lạnh lẽo muôn bề
Buồn nhớ ai đêm dài
Lòng xôn xao vô cùng nhịp theo tiếng chuông
Kìa ! ngoài hè gió lạnh băng
Rồi từng hồi lá vàng rơi
Như gieo tiếng buồn trong đêm vắng
Tiếng dế khóc dường oán thương
Trong sương mờ bóng chim
Bay đi từng lứa đôi tìm nơi tổ ấm.
Nhìn mây mây bay
Nhìn sương sương rơi
Lòng em như tơ vò trăm mối
Chàng ơi hay chăng
Mỗi đêm em nghe
Tiếng chuông từ xa lắng ngân

Nghe xong bản nhạc, tôi bồi hồi nhớ lại tiếng đờn của cái đồng hồ Tây treo tường của ba tôi ngày xưa. Đêm thinh vắng tiếng đàn ngân nga trầm buồn, man mác thắm tận cõi lòng.Từng tiếng bon bon gõ giờ chậm rãi, thật chứa chan, thật não nề, như nhắc ta cái lạnh lùng của thời gian khiến người nghe không khỏi tái tê; tiếng đàn vừa im bặt là tiếp theo tịếng tíc tắc nghe rõ mồn một của cái qủa lắc đong đưa đều đều, buồn thúi ruột ! Tôi cũng còn nhớ những đêm Ba tôi khó ngủ, người bắt ghế, mở cánh cửa đồng hồ rồi buộc lại cái qủa lắc (người miền Nam còn gọi là trứng dái đồng hồ) không cho nó dao động nữa, không cho nó đàn địch nữa để dỗ giấc.

Nơi đây, bây giờ cũng vậy, tôi thường mất ngủ, càng già lại càng khó ngủ và ngủ rât ít, lòng bùi ngùi nhớ lại những đêm ở quê nhà trước 75, tôi nhớ rõ từng tiếng động ban đêm từ trong nhà đến ngoài hè. Nhà tôi ở nữa quê nữa chợ nên nghe tiếng động ban đêm cũng thú vị lắm trong những đêm trằn trọc.

Nhân đây tôi cũng xin chép xuống bài Tiếng Động Ban Đêm trong bộ sách Giáo Khoa Thư lớp Dự Bị để chúng ta cùng nhớ lại bộ sách đã dạy dỗ, chuẩn bị chúng ta ra đời làm người trong nếp sống luân lý đạo đức của người xưa. Bài đọc ngắn gọn dưới đây khơi dậy trong tôi một niềm cảm xúc miên man thời thơ ấu cũng như thời gian đi dạy học tại một tỉnh lẻ xa xôi miền sông nước.


TIẾNG ĐỘNG BAN ĐÊM

Một đêm nằm mãi không ngủ được, tôi lắng tai nghe những tiếng động ở nhà. Ở dưới giường, con mọt nghiến gỗ kèn kẹt như người đưa võng. Ở đầu giường, cạnh cái tủ, chuột chạy sột sạt (rọt rẹt) đưa cạnh mình, muỗi kêu vo vo. Thỉnh thoảng lại nghe tiếng con mối ( thằn lằn ) bắt muỗi. Con nắc nẻ (*) bay xè xè trên vách.

Không những ở trong nhà, mà ở ngoài cũng có tiếng động. Cạnh nhà, gió thổi vào những tàu lá chuối, nghe như mư; ngoài vườn tiếng dế kêu ri rỉ. Trời mới mưa, các chổ trũng (hũm) đầy nước cả, nên cóc và ếch, nhái, đều kêu inh ỏi (vang). Xa xa thì nghe tiếng chó sủa trăng.

(*) con nắc nẻ: một thứ côn trùng thuộc loại bướm.

Dạo:

Lại một đêm khó ngủ,
Giáo Khoa Thư bài cũ đọc vài trang
Tiếng động đêm ngày ấy vẫn tiềm tàng
Đêm viễn xứ miên man trong nỗi nhớ!


TIẾNG ĐÊM NĂM CŨ

Trằn trọc mãi, nằm hoài không chợp mắt
Tôi lắng nghe se sắt tiếng đêm dài
Muỗi vo ve cứ khuấy nhiễu bên tai
Mọt nghiến gỗ như võng ai kèn kẹt.

Trên đầu tủ chuột tung hoành rọt rẹt
Một tiếng choang nát bét! tách trà rơi!
Con thằn lằn chắc luỡi tiếc của đời
Con nắc nẻ xè xè bơi trên vách.

Tiếng dế khóc tỉ tê gần kệ sách
Như hận đời oán trách kiếp phù du
Tiếng cú đêm ma quái giữa âm u
Qua song cửa, vi vu nghe gió thở.

Đêm khó ngủ, tôi mơ màng lăn trở
Chuối xạc xào cứ ngở tiếng mưa rơi
Tre bên hè cọt kẹt khiến rợn người
Xa văng vẳng, buồn ơi nhạc ếch nhái.

Tiếng trẻ khóc, nhà ai thêm tê tái
Tiếng ầu ơ êm ái lẫn thê lương
Tiếng chó tru rờn rợn xé đêm trường
Đồng hồ nhạc trên tường ngân nga điểm.

Linh Sơn Tự, chuông công phu gió quyện
Lòng buồn buồn theo tiếng súng xa xa
Cùng tràng ho sù sụ bác bên nhà
Gà eo óc xót xa bên sông vắng.

Trời gần sáng, một đêm dài thức trắng
Nhưng hồn đêm còn lắng mãi trong tôi
Bản đàn đêm chan chứa đã xa xôi
Đêm đất khách bồi hồi thương đêm cũ.

Mailoc
Cali 6-18-14
(Nhớ những đêm CaoLãnh)

07 tháng 5 2015

Nhớ Rạch Dừa

<P.07~Màu Hoa Ký Ức> 
--- 
Tặng các bạn đồng môn SQCS - Học viện CSQG Thủ Đức
... "Lòng vương vấn mãi hồn xưa cũ
Gặm nhấm thương đau vẫn tự hào!" ...





NHỚ RẠCH DỪA

Tôi nhớ ngày xưa đến Rạch Dừa
Quân trường xứ biển đẹp như thơ
Dương reo vi vu trời cao thẳm
Hương biển rạt rào thật dễ ưa.

Ngày tháng làm quen với nắng sương
Bài ca thao diễn dậy quân trường
Mồ hôi muối trắng loang vai áo
Tóc ngắn, da ngâm rắn lạ thường.

Những chuyến di hành bước lết lê
Ngày bò hoả lực khắp mình ê
Tay duỗi chim cò trên góc phố
Đêm dài dã ngoại ngắm sao khuya.

Cá mối đứng đầu bảng thực đơn
Su hào, rau muống vẫn thường ngon
Doanh trại rộn ràng giờ thư đến
Nhung nhớ đong đưa giấc ngủ tròn.

Đêm nằm vọng gác đếm thời gian
Tiếc lớp năm mươi* sớm hạ màn
Nhớ cô nàng ấy và mơ ước
Ngày phép cuối tuần, điểm lang thang.

Ba tháng Rạch Dừa trôi qua mau
Băm mấy năm dài cuộc bể dâu
Lòng vương vấn mãi hồn xưa cũ
Gặm nhấm thương đau vẫn tự hào!

Nguyễn Đắc Thắng - K4/72
20070703
(*) Màn vũ (50% sex) trong đêm văn nghệ hằng tuần



RẠCH DỪA - “vu nu than day”

Rạch Dừa không dạy phòng không
Mà sinh viên học lại đông bất ngờ
Hàng tuần trông lấy vài giờ
Sau màn ca hát đến show cuối ngày
Màn show “vu nu than day”
Giúp đoàn xạ thủ thi tài bắn nhanh!

Nguyễn Đắc Thắng
(2007)

Lời Tâm Tình K4/72

<P.06~Suy Tư Ký Ức>



LỜI TÂM TÌNH K4/72

Chúng ta sanh ra nhằm thế kỷ
Lớn lên thời khói lửa nạn binh đao
Áo treilli mình đã chọn chung màu
Đường vạn nẻo quê hương cùng chia bước.

Thời hậu chiến như bầy chim tan tác
Đời bại binh tù tội hoặc đào vong
Phận con người như rơm rác trôi sông
Việc còn – mất, ở - đi là mệnh số.

Người ra đi quê hương là nỗi nhớ
Kẻ ở quê dường cũng mất quê hương
Hãy cùng nhau tìm lại một cội nguồn
Và san sẻ một tình thương bền vững.

Nguyễn Đắc Thắng
20070307

05 tháng 5 2015

Áo Tím Vườn Tao ngộ

<D.05~Suy Tư Ký Ức>
---
Tặng các bạn đồng môn để nhớ về thời Sinh Viên và Vườn Tao Ngộ thân yêu nơi Học Viện CSQG Thủ Đức
..."Buổi đến thăm anh không hẹn trước
Hồn thương, sắc áo quyện bay bay!" ... 




ÁO TÍM VƯỜN TAO NGỘ

Khoảng trời nắng rạng gió bay bay
Hơn bốn mươi năm chợt lóa say!
Doanh trại rộn lòng tin gặp mặt
Đường đồi vẽ rắn lượn hòa mây
Em nghiêng nghịch lá vườn tao ngộ
Áo tím in nền bóng tán cây
Buổi đến thăm anh không hẹn trước
Hồn thương, sắc áo quyện bay bay!

Nguyễn Đắc Thắng
20150409

---o0o--- 

* Bài họa của Nhatthuyh

TÌNH VỤT BAY

Nhớ mãi tình xưa đã vụt bay.
Răng chừ ngẫm lại vẫn còn say,
Em về nghiêng nón chờ trong nắng,
Ta đón đèo xe vui nẻo mây.
Mài miệt bao ngày xa góc phố,
Mỏi mong năm tháng lạc ngàn cây.
Để rồi từ đó ôm thương tiếc.
Nhớ mãi tình xưa đã vụt bay.

Nhatthuyh

03 tháng 5 2015

Ly cà phê Tháng Tư

<P.05~Sinh Hoạt Rượu Trà> 



LY CÀ PHÊ THÁNG TƯ

Tháng tư ngồi với ly cà phê
Nhấm nháp tình ve khóc hạ về
Bạn bè mời gọi ngày sum họp
Mình có gì đâu để sẻ chia!

Nắng hạ hanh nồng bên quán nhỏ
Cà phê ngụm đắng nhắc xa xưa
Vết thương đau nhức nằm âm ỉ
Máu ứ trào tuôn phút chuyển mùa!

Sắc phượng vẫn vàng trên lối cũ
Cờ hoa khẩu hiệu choán nghênh ngang
Bởi danh không chính, tâm không thuận
Khuất phục nhau chi chỉ bẽ bàng!

Khi vạn thằng vui, vạn đứa buồn
Làm sao hòa hợp để yêu thương?
Lời lẽ chênh vênh bên thắng cuộc!
Đổi trao lấp liếm khó chung đường.

Nguyễn Đắc Thắng
20140422

01 tháng 5 2015

Quê Hương

<P.04~Tình Yêu Quê Hương>


QUÊ HƯƠNG

Tôi sinh ra và lớn ở đây
Muốn xin được chết cũng nơi này
Quê hương nghèo khổ nuôi tôi lớn
Ấp ủ hồn tôi năm tháng dài.

Thời loạn mẹ sinh cảnh khó nghèo
Lớn lên nhờ dưa mắm canh rêu
Gạo đỏ Cửu Long hồng máu thịt
Nước phèn Đồng Tháp sạm da nâu.

Bên những hàng cau những ngọn dừa
Cầu tre qua rạch bước đong đưa
Cánh đồng bát ngát cò bay lả
Tiếng hát ru hò nhịp võng trưa.

Xa tít đồng xa lúa bạt ngàn
Bình minh nắng sớm tỏa mơn man
Lăn tăn gió lướt trên đầu lúa
Rạng rỡ trời xanh sắc lúa vàng.

Mưa nắng hai mùa tiếp nối nhau
Mùa mưa giông bão nước dâng mau
Lũ về bốn phía trời và nước
Nước cuộn phù sa dưỡng đất màu.

Mấy thằng bạn nhỏ những ngày mưa
Lặn lội ra đồng bắt ốc cua
Thả lưới, giăng câu con nước nổi
Bẫy chim, ví chuột những ngày mùa.

Những buổi đến trường tay cắp sách
Con đường quê nắng bụi mưa bùn
Mấy thằng bạn học vui như pháo
Lưu dấu hoa niên dưới mái trường.


* * *
Non nước bùng lên cảnh lửa binh
Làng quê bom đạn dính đầy mình
Tuổi thơ với những ngày di tản
Ẩn ức căm hờn phải nín thinh.

Tuổi trẻ lớn dần theo chiến tranh
Làng quê không thể sống yên lành
Bước đi từ giã đời nghiên bút
Thầm xót xa mình phận mỏng manh.

Cuộc chiến kéo dài sau đỉnh cao
Vào đời với tuổi mộng mơ nhiều
Sự đời nghiệt ngã, thân cô thế
Đối diện thường xuyên với hiểm nghèo.

Cuộc chiến vụt tàn như định mệnh
thương đau - tổ quốc bị an bày
Cuộc đời chiến bại thân tù tội
Đêm tối âm u phủ bóng dày!

Cái giá hòa bình thật xót xa
Quê hương tàn tạ mỗi ngày qua
Xã hội bần cùng và lạc hậu
Nỗi buồn vô sản khúc bi ca!

Giấc mộng đào sinh cứ sục sôi
Chiếc phao cứu rỗi lững lờ trôi
Số phận đẩy đưa người ở lại
Trò chơi con tạo khéo trêu ngươi!

Cuộc sống âm thầm trôi…vẫn trôi
Cuộc đời đọng lại lắm buồn vui
Nằm đây gặm nhấm đời thất bại
Ngắm ánh sao sa góc cuối trời!

Tôi vẫn còn đây vẫn đợi chờ
Vẫn còn da diết một niềm mơ
Quê hương là cả đời sinh trưởng
Là cả tình yêu phủ bóng mờ!

Nguyễn Đắc Thắng
(2007-04)

30 tháng 4 2015

Ngày Giỗ Tổ Hùng

<P.03~Lễ Hội Lịch Sử> 
--- 
..."Phương Nam nắng ấm trời cao rộng
Biển cả mênh mông mộng vẩy vùng."... 




NGÀY GIỖ TỔ HÙNG

Ngày giỗ Tổ Hùng ôn lịch sử
Mấy ngàn năm từ thuở sơ khai
Cuộc đời mẹ Việt thiên gian khổ
Mưu sự tồn vong cuộc chiến dài .

Từ thuở cùng cha đi mở nước
Tạo nên huyền sử giống tiên rồng
Khởi nguồn Hoa hạ đường nam tiến
Trải dọc bờ sóng gió Biển Đông.

Qua cả nghìn năm đời Bắc thuộc
Cả nghìn năm độc lập dựng xây
Mấy trăm năm mở mang bờ cõi
Minh định giang sơn gấm vóc này.

Từ lúc mang gươm đi mở cõi
Tự do mời gọi chí hào hùng
Phương Nam nắng ấm trời cao rộng
Biển cả mênh mông mộng vẩy vùng.

Đất phương nam gió lồng trăm hướng
Nước Cửu Long cuồn cuộn phù sa
Dòng sông con nước hiền hòa
Cánh cò bay lả bay qua khắp miền.

Người phương nam lưu truyền khí phách
Nếp tự do chống ách bạo tàn
Bước chân mở nghiệp khai hoang
Con đường dân chủ mở mang dân quyền.

Cuộc vân cẩu trắng đen lẫn lộn
Người dân quê số phận hẫm hiu
Mấy mươi năm cuộc đời lam lũ
Quanh quẩn chưa ra khỏi kiếp nghèo!

Nguyễn Đắc Thắng
(2014-02)

26 tháng 4 2015

Màu Phượng Nhớ

<P.02~Suy Tư Ký Ức>
--- 
... Trường xưa, người cũ, đời lưu lạc
Phượng tím bên kia có ửng vàng?... 



MÀU PHƯỢNG NHỚ

Phượng ở bên nây đã nở rồi
Sắc vàng-hồng thắm một khung trời
Hàng cồng ngày ấy không còn nữa
Và lối phượng xưa đã đổi dời.

Phượng của bên nây vẫn sắc vàng
Sắc màu gợi nhớ những ly tan
Với một lần đi vào cuộc chiến
Và một lần đi vượt biển ngàn .

Phượng của bên nây vẫn sắc hồng
Sắc màu chung thủy nỗi hoài mong
Chinh chiến tàn rồi vui chẳng đến
Hòa bình tù tội hoặc đào vong.

Và tiếng ve sầu vẫn chứa chan
Tiếng lòng mang nỗi nhớ miên man
Trường xưa, người cũ, đời lưu lạc
Phượng tím bên kia có ửng vàng?

Nguyễn Đắc Thắng
(2011-02)

---------^^^---------
Các comment góp nhặt trên facebook

***
1. Xuân Phương 

Ta nhớ hè xưa tự thủa nào
Phượng hồng anh hái một cành trao
Bâng khuâng trong dạ lòng xao xuyến
Nắng cháy hè tan vẫn ngọt ngào!

***
2. Cao Linh Tử

Tan tác mùa hoa phượng thuở xưa
Bạn bè lớp cũ cũng dần thưa
Kẻ thì chết trẻ người danh vọng
Phượng vẫn rực cành như vẫn chưa ...

***
3. Thương Yến Tử

đâu còn màu áo thân thương
phượng chia nỗi nhớ buồn vương góc trời

***
4. Văn Thanh

Xứ người phượng tím màu nhung nhớ
Quê mẹ phượng vàng sắc xác xơ...

***
5. Xuân Phương

Một vòng luân chuyển mỗi năm trôi
Phượng vẫn như xưa chỉ thế thôi ...

***
6. Viết nối phần dang dở

Phượng của riêng tôi màu đổ nát
Vết hằn sâu đậm khó phai phôi!

Nhìn phượng hôm nay nhớ phượng xưa
Những cành phượng thắm sắc màu mơ
Mảng đời tuổi trẻ trong binh biến
Việc học việc nhà không tuổi thơ

Khi kịp nhận ra màu phượng thắm
Quân hành khởi nhịp bước chân mau
Sắc hoa gợi nhớ ngôi trường cũ
Nhớ chén quan hà chẳng kịp trao!

25 tháng 4 2015

P01. Người Em Năm Cũ

<P.01-X03~Màu Hoa Ký Ức> 
--- 
... "Tình cờ tôi gặp lại em
Áo hồng đang bước lên thềm quán thơ
Rõ ràng đâu phải là mơ!
Bao nhiêu kỷ niệm xa xưa hiện về…" 




NGƯỜI EM NĂM CŨ 

Tôi chợt ngỡ ngàng đến ngẩn ngơ
Trời ơi người ấy tự bao giờ!
Về đây thăm lại người xưa cũ?
Em bước lên thềm như giấc mơ.

Có phải là em … em đấy không?
Con đường chiều vắng gió bay lồng
Những tia nắng yếu theo chân nhỏ
Những giọt mồ hôi đọng má hồng.

Tóc rối bồng bềnh theo gió bay
Nón nghiêng áo giật bóng vươn dài
Chiều buông nắng tắt lòng sôi rộn
Thương quá áo hồng em ngất ngây.

Đêm chốn đồn sâu lặng ngắm sao
Một bình trà nhỏ đắng cồn cào
Em không quen đắng nhưng cùng uống
Để trải cùng anh đêm thức thâu.

Bát cháo nhái bằm vị ngọt sao
Tự lòng thuộc hạ mến dành trao
Em nghe sờ sợ nhưng cùng nhấm
Hương vị tình thương đám lính nghèo.

Đêm vẫn oi nồng sau trận mưa
Bầu trời dần rạng ánh sao thưa
Sân phơi ghế bố nhìn sao lánh
Em hỏi sao nào được gọi vua?

Anh bật chỉ vào … đây! chính ta
Nàng là hoàng hậu của sao sa
Nhớ vua đi kiếm và đang gặp …
"Khóa chặt tay anh để giải hòa!”

Canh đã về khuya đêm thấm lạnh
Hỏa châu lấp lóe góc trời xa
Vài tiếng súng buồn đêm lặng lẽ
Từng giờ phiên gác cũng trôi qua.

Em đến cùng ta chung cảnh ngộ
Mảnh đời khốn khó nỗi đơn côi
Em cho tất cả mà chưa nhận
Để nợ lòng ta đến suốt đời.

Ngày tháng dài qua ta vẫn nhớ
Bể dâu thêm đậm cuộc tình hờ
Em đi lần ấy rồi đi biệt
Ta khắc trong tim một bóng chờ!

Nguyễn Đắc Thắng
150422

---o0o---  

@ Các bài họa hay cảm tác

1. Sông Thu
--- 
Bài thơ nhẹ nhàng, lãng mạn và thoáng buồn. Một ánh sao xanh trên bầu trời Đường Thi tím sẫm! Sông Thu xin góp bài thơ mời các bạn đọc giải sầu ...

EM VÀ ANH

Em đã giận anh mấy buổi trời
Vì anh lỡ giỡn gọi :"Mình ơi"!
Người đâu suồng sã không tôn trọng
Vừa mới quen nhau đã thế rồi!

Anh đón bên đường gọi :"Chị ơi!
Cho tôi xin lỗi một đôi lời"
Quay sang liếc xéo, em dằn dỗi:
"Tôi lão, chẳng cần ai nhắc tôi"!

Anh trao chiếc quạt :"Quạt đi này
- hạ hỏa rồi nghe tôi nói đây"!
Em hất tay ra, nhìn thật bén
Trương Phi - ám chỉ ác ghê thay!

Anh đi lẽo đẽo bước song hành
Cắm cúi làm thinh, em bước nhanh
Anh rảo chân theo, em đứng lại
Làm anh lỡ trớn, phải đơn hành!

Anh pha mực tím, viết thư xanh
Vẽ một đôi chim đậu ngọn cành
Ghi ký tự hoa tên mỗi đứa
Em cười - chim vút tận trời xanh!

Môi cười mà mắt sáng long lanh
Đánh bạo, anh cầm tay rất nhanh
Lạ nhỉ, má đào sao ửng đỏ
"Người ta nhìn đó, thả ra anh"!

Lời trách sao nghe quá ngọt ngào
Anh càng nắm chặt, cũng không sao
Bàn tay run rẩy trong tay ấm
Anh khẽ gọi Em ... dạ xuyến xao!

Bốn mươi năm trọn sống bên nhau
Vẫn tiếng Anh Em rất ngọt ngào
Dù lúc giận hờn hay mỏi mệt
Những lời âu yếm vẫn luôn trao

Phút giây tử biệt, chỉ nhìn nhau
Tay nắm trong tay, mắt lệ trào
Lời chẳng thốt ra, nghe rất rõ
Anh!... Em!... lời nghẹn giữa tim đau!

Sông Thu

---o0o---  

2. Như Thu
--- 
Anh Thắng chia sẻ bài thơ tình ngọt ngào ghê, nhưng đoạn kết thì buồn thật! Sáng nay trời mưa nhẹ, NT lười ko đi bộ, vào check mail thấy gia đình HG tưng bừng vui quá! NT cũng xin chia sẻ bài thơ tự do nữa nha! Chúc cả nhà an vui. NT


KHÓ QUÊN…

Ta gắng quên thời tuổi mộng mơ
Quên đêm trăng sáng dạ mong chờ
Không còn nhung nhớ hay trông đợi
Dõi mắt mong người gửi cánh thơ.

Quên một buổi chiều lất phất mưa
Quên lời hò hẹn cổng trường xưa
Sân trường vắng bóng người qua lại
Thương dáng anh còn đứng dưới mưa .

Xa cách bao năm nhớ dáng xưa
Dỗi hờn chi nữa cũng bằng thừa
Phút giây xao xuyến lòng thương nhớ
Thầm hỏi người ơi trở lại chưa?

Thời gian năm tháng vẫn dần trôi
Mái tóc bạc phơ, da lại mồi
Đêm vắng riêng mình ôn kỷ niệm
Mơ màng cùng nhấp rượu giao bôi...

Như Thu




---o0o---  

3. Thanh Trương
--- 
Hai Thanh góp bài họa ngắn, đọc cho vui nhé
(Gửi cô em quá cố ở Canada)


TÌNH SẦU

Gặp em khi ấy, tuổi còn thơ
Chớm nở tình ta tự bao giờ!
Thấm thoát thời gian về dỉ vảng
Lòng còn ký ức cả trời mơ

Riêng anh chẳng biết nhớ em không?
Mái tóc, bờ vai, cơn gió lồng
Cao vút dáng ai thêm quyến rũ
Lòi ca thơm ngọt đọng môi hồng

Rồi có những chiều áo trắng bay
Đường xưa lối cũ bóng em dài
Anh mãi nhìn em bên hè phố
Đêm đến hồn chìm mộng ngất ngây.

Những đêm đông lạnh chẳng trăng sao
Vẫn nhớ em hoài, dạ cồn cào
Một ấm trà xanh, hồn mộng ước
Cùng em trò chuyện trắng đêm thâu.

Chưa có một lần gặp lại nhau
Sao mà em vội vã về đâu!
Trần gian để lại nhiều nhung nhớ
Chiều tà, đêm lạnh, én lẻ sầu...

Thanh Trương

---o0o--- 

4. Hải Rừng
---  
Tặng cho người còn nhìn thấy được một màu hồng, hạnh phúc lúc tình yêu mới lớn để quên đi những bất hạnh của đời sống nhiễu nhương qua bễ dâu.


ĐÓ LÀ EM

Làm sao anh vẫn cứ vẫn thương em
Cứ thương em như ngày tháng êm đềm
Không chút sóng gió không chút buồn phiền
Trong khi anh ngậm đắng với nỗi niềm.

Thương em thương em bởi ‘đó là em
Của ngày nào tiếng sét còn trong tim
Anh vẫn tưởng tình yêu là phép mầu
Cảm hóa nhân gian cảm hóa lòng em.

Lời của em hôm nay không còn như
Vô tư hồn nhiên mà nhiều trách cứ
Bởi tình yêu không còn còn không em
Hay đã mất theo mây trôi vần vũ.

Những chiều buồn bơ vơ bởi vì đâu
Tình của em không như thuở ban đầu
Anh vẫn chờ xôn xao mùa thu đến
Ghế đá công viên lá đổ mưa ngâu.

Dòng sông cũ bến đò xưa hò hẹn
Nước lững lờ vẫn trôi với thời gian
Bởi ‘đó là em’ là dòng sông đó
Tình của anh vẫn êm đềm tháng năm.

Làm sao anh vẫn cứ vẫn thương em
Bởi anh chỉ nhìn dấu yêu thầm kín
Nhìn cuộc đời thơ ngây lúc mới yêu
Không nỗi niềm mà bởi ‘đó là em.'

Hải Rừng
Oakland, 23 Dec 2011

---o0o--- 
 
5. Độc Hành

GỌI TÊN EM

Em! Cho tôi gọi tên em thêm lần nửa
Cho nổi lòng nhung nhớ đươc nguôi khuây
Mới quen nhau tôi thầm tiếc những ngày
Xa vắng quá – làm sao tôi quên được.

Bóng dáng em diễm kiều tha thướt
Len lén vào ngự trị cõi lòng tôi
Mới gặp nhau tôi xúc động bồi hồi
Lưu luyến mãi muốn không rời em nữa

Những thời gian xa cách!
Không gian của riêng tôi tàn úa
Nhớ thương tôi nhỏ lệ xuống thành thơ
Bởi yêu em nên nói mấy cho vừa
Gói tém trọn tình tôi trong trang giấy

Không biết em có nhận giùm hay chẳng lấy
Đây! mối tình trong sạch của đời tôi…

ĐỘC HÀNH

---o0o--- 

6. Mạnh Trương
--- 
Không khí thi-hội quá vui hứng, tớ xin tham gia theo chân huynh Hai-Thanh, góp vui với bạn Thắng cùng thi-hữu. Đinh-Tà


TÌNH THƠ

Thương em từ thuở hãy còn thơ
Sáu mươi năm trải đến bây giờ
Thời gian em ơi nào thấm thoát
Đằng đẵng năm tháng dài trong mơ .

Một thuở trường xưa em nhớ không
Những đêm văn nghệ bóng trăng lồng
Anh còn nghe vẳng lời em hát
Và bóng hình em bên lửa hồng.

Đường về thôn cũ gió chiều bay
Em qua cầu nổi bóng ngã dài
Mây chiều lơ lửng trên sông nước
Anh đứng chờ em dạ ngất ngây.

Vườn quê lồng lộng bóng trăng sao
Tiếng dế than thở, tiếng cào cào
Đôm đốm lập loè bên bụi rậm
Hai đứa cùng nhau những đêm thâu.

Rồi một ngày kia bỗng xa nhau
Anh biết em đi chẳng về đâu
Lặng lẽ lòng anh niềm nhung nhớ
Vĩnh viễn tim anh một bóng sầu

Mạnh-Trương

---o0o--- 

7. Trần Văn Hạng

--- 
Xin góp vui. Đọc để gợi nhớ và xin mời. Trước hết là người chủ xướng và ...


TÌNH TA

Em trăng tròn đầy đặn
Ta mười sáu ngu ngơ
Học với nhau một lớp
Cùng chung lối đi về

Chưa một lần trao đổi
Chưa một lần nắm tay
Chỉ mắt nhìn đắm đuối
Lúng túng buổi tan trường

Đời lắm điều nghiệt ngả
Nỗi bất hạnh ùa về
Ta đột ngột bỏ trường
Tình đi vào thiên thu...

Trần Văn Hạng



---o0o--- 

8. Thy Lệ Trang

--- 
Sáng nay TLT dậy muộn hơn ngày thường vì hôm qua bị cảm. Thật lạ lùng ... Nguyên một mùa đông dài lạnh ngắt tỉnh queo, nay ấp áp lại bị sổ mũi. Tuy nhiên đọc thơ bạn Thắng và bài họa của Thanh Huynh ngọt ngào quá làm TLT không thể làm ngơ được phải chia sẻ chút tâm tình .


CHUYỆN TÌNH BUỒN...

Mười lăm thuở ấy rất ngu ngơ
Tình đến hồn nhiên chẳng hẹn giờ
Tan học em về qua gác nhỏ
Có chàng thi sĩ đợi... như mơ !

Em giấu bạn bè đấy biết không?
Vui nghe chim hót ở trong lồng
Thương con bướm trắng bay ngoài ngõ
Xao xuyến nhìn gương má ửng hồng

Rồi một chiều mưa hoa lá bay
Người đi theo tiếng gọi sông dài
Lời thơ vẫn đẹp vầng trăng cũ
Tình vẫn dạt dào...vẫn ngất ngây...

Xa cách nhưng lòng vẫn nhớ nhau
Bao năm chờ đợi có gì đâu
Lá vàng em ép vào trang vở
Thủ thỉ cho vơi những lúc sầu.
+++
Người đã về sâu lòng huyệt lạnh
Để lại hồn em nỗi xót xa
Hơn bốn mươi năm... đời bão nổi...
Tưởng chừng ...kỷ niệm ...mới vừa qua..!!!

Thy Lệ Trang

CHÚC CẢ NHÀ VUI TƯƠI VÀ AN LÀNH...TLT

---o0o---

9. Trương Văn Lũy


Chùm thơ DẤU CHÂN HỌC TRÒ

Xuân

Cánh én đổ về chao lối ngõ
Nao nao tuổi mộng lén vào xuân
Đối kính xem mình còn bé nhỏ
Mà sao trong dạ đã bồn chồn

Đôi má ai nào tô điểm phấn
Căng tròn mòng mộng ửng hương men
Mi cong chưa hề đem nét kẻ
Mắt xanh chao đảo giữa trời xuân

Nụ duyên nào tô màu son đỏ
Hồn nhiên, tươi tắn nhoẻn môi cười
Bàn tay mềm nâng niu cánh lá
Vuốt cành mai rực rỡ ánh xuân



Nhạc ve sầu râm ran nỗi nhớ
Tà áo mung lung trước sân trường
Trang nhật ký vương màu mực tím
Lời chia ly buổi học cuối cùng

Bước vào đời đôi chân nhỏng nhẹo
Lối mòn đi đan riết bạt ngàn
Hương tinh khiết ao sen nắng hạ
Gió nồm nam vương tóc bay bay

Với tương lai nỗi lòng khao khát
Bốn phương trời mây nước dẩng dâng
Dấu kỷ niệm dày thêm quyển tập
Những hạ về hoa phượng rưng rưng

Thu 

Dẩu chưa hứng mưa ngâu trước mái
Cây ngô đồng vợi nắng hoàng hôn
Nhẹ nhàng ngọn lá rơi bên cỏ
Buồn thênh thang làn gió heo may

Trăng tháng tám mơ màng lối ngõ
Giỏi bóng chinh phu tự bao giờ?
Nghe nghĩa địa dế mèn hợp tấu
Bản tình ca gian diú khúc nôi…

Con đường làng dư vang nhịp bước
Tấp tểnh tới trường buổi thu sang
Thu lại thu chôn vùi ký ức
Ngờ ngợ tay nâng đóa cúc vàng

Đông

Những cơn gió hắt hiu thêm tội
Mảnh khăn trời gói vội ngọn đông
Lớp đóng bừng thầy trò tha thít
Mặt bảng đen nét phấn rung rung

Đêm về khuya nêm dày bột rét
Cả bầu trời trốn biệt ánh sao
Bài sử kí bày ra trước mặt
Nến lung linh chả rỏ trang nào

Khẻ ngoài hiên ngọn bàng rơi rớt
Bỏng gựt mình chỉ thấy mình thôi
Nghe mênh mang đồng xa canh vạc
Chập chờn lau trắng rộ ven đồi….

Trương Văn Lũy

---o0o--- 

10. Võ Đình Cử
--- 
Sáng nay Hoàng Vũ mở Email thấy vườn thơ TÌNH của tuổi mộng mơ hay tuyệt nên HV kính tặng đến quý vị bài TÌNH của tuổi già đương thời.


TÌNH BẤT TẬN

Mỗi lần vuốt nhẹ mái tóc mây em
Anh cảm thấy tình yêu nở trở lại
Thật đắm say như tuổi thơ khờ dại
Vẫn nồng nàn ấm áp với thời gian.

Tuổi đã cao nhưng tình không bị xói mòn
Đôi ta ngỏ cùng nhau ngàn lời âu yếm
Thật khó tả hết khi lòng xao xuyến
Để lấp đầy khoảng trống trải cô đơn.

Mỗi khi anh lại thấy em giận hờn
Đó là lúc tình ta càng thắt chặt
Biết bao ghim gút chuyện đời lặt vặt
Yêu chân thành nên đã dễ bỏ qua.

Năm mươi năm cưới vàng thật đậm đà
Tuổi càng cao tình lại càng tha thiết
Tóc bạc màu lòng yêu càng da diết
Biển tình rộng nên không thể lấp đầy

Từ tuổi già cho đến tuổi thơ ngây
Thì tình yêu không bao giờ yên ngủ
Vì cuộc sống thiếu những gì chưa đủ
Nên đôi ta vẫn chưa được thỏa long.

Võ đình Cử
23-4-2015